Có những câu nói ở lại suốt đời – như lời nguyền vô hình
“Con dở quá.”
“Sao con chẳng bằng ai cả?”
“Phải cố hơn nữa mới đáng được thương.”
Bạn không nhớ rõ ai đã nói. Không nhớ rõ khi nào.
Chỉ nhớ là từ một lúc nào đó…
bạn bắt đầu tin mình không đủ tốt.
Không giỏi = không xứng đáng.
Không ngoan = không được yêu.
Không thành công = không có giá trị.
Bạn lớn lên, sống, học, yêu, làm việc…
nhưng luôn mang theo một khoảng thiếu:
Cảm giác mình cần cố hơn một chút nữa – để được chấp nhận.
Và bạn chẳng nhận ra…
Niềm tin ấy không phải của bạn.
Nó là lời nói dối tuổi thơ đã truyền lại.

