Bạn là người dễ thương – theo đúng nghĩa mà ai cũng khen:
“Dễ gần, dễ chịu, dễ mến, biết điều, biết sống.”
Bạn không làm phiền ai.
Bạn luôn mỉm cười, luôn đồng ý, luôn nhún nhường.
Bạn luôn để người khác được thoải mái –
kể cả khi trong lòng bạn đang mệt rã rời.
Nhưng chỉ khi về một mình,
bạn mới thấy mình trống rỗng.
Bạn không biết mình thật sự thích gì, ghét gì, muốn gì.
Bạn hay buồn – mà chẳng biết vì sao.
Bạn thấy mình cứ như đang sống hộ ai đó – chứ không phải chính mình.
Nếu bạn từng cảm thấy như vậy,
thì bài viết này là để nói với bạn một điều quan trọng mà có lẽ bạn đã chờ rất lâu rồi:
“Con không cần chiều lòng tất cả – để được yêu.
Con chỉ cần đừng bỏ rơi chính mình nữa.” Đọc tiếp “Khi nụ cười “biết điều” trở thành chiếc mặt nạ”

