Tôi từng ghét mẹ.
Không phải vì bà ác.
Mà vì bà quá nghiêm, quá lạnh lùng – và quá giỏi làm tôi thấy mình “không đủ tốt”.
Mỗi lần tôi làm sai, mẹ không đánh – nhưng ánh mắt mẹ còn đau hơn roi.
Mỗi lần tôi điểm thấp, mẹ lặng im – nhưng cái im lặng ấy cứ như giày xéo trái tim.
Có những năm tháng, tôi chỉ ước:
“Ước gì mẹ là người khác.”
“Ước gì mình đừng sinh ra trong nhà này.”
Tôi lớn lên, mang theo trong lòng một cái bóng:
Làm mẹ – là kiểm soát.
Làm mẹ – là đè nén.
Làm mẹ – là thứ khiến mình đau nhất…
Tôi từng thề:
“Sau này, tôi sẽ không như bà.”
“Tôi sẽ không làm con tôi sợ, không khiến nó ghét tôi như tôi đã từng.”
Nhưng rồi… tôi làm mẹ.
Và ngay lần đầu con cãi lời, tôi hét lên câu mà mẹ từng nói với tôi:
“Mẹ thật sự thất vọng về con.”
Tôi đứng sững.
Con tôi khóc.
Và trong ánh mắt ấy – tôi thấy chính mình,
đứa trẻ năm xưa, đầy giận dữ, cô đơn, và… vẫn chưa được chữa lành. Đọc tiếp “Từ một đứa trẻ đầy oán giận – đến người mẹ biết dừng lại”

